Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010

Góp chuyện taxi

Nhân đọc bài của GS Nguyễn Văn Tuấn về chuyện taxi ở Hà Nội, tôi nghĩ anh Tuấn còn may chán, so với chuyện đi taxi của tôi, như sau:

Đầu tháng trước, tôi có về Hà Nội mấy ngày. Vâng, về Hà Nội nghìn năm văn vật, nơi mình đã từng sống, cũng không khỏi có chút bồi hồi, từ lúc lên máy bay chứ không nói gì đến lúc hạ cánh xuống Nội Bài.

Vì cũng lâu rồi không về nước nên tôi được dặn dò kĩ lưỡng: không nên đi xe máy, chỉ đi taxi cho an toàn. Taxi bây giờ ngập đường Hà Nội, nghe nói Hà Nội giờ có gần trăm hãng taxi, riêng hãng Mai Linh đã có gần 3000 xe thay nhau quần đảo, nên bước chân ra đường, ngó phải ngó trái là có taxi ngay. Quả là tiện lợi!

Và trong một lần tiện lợi như thế, tôi giơ tay vẫy chiếc taxi gần nhất đang tiến lại phía mình mà cũng chẳng để ý xem hãng xe nào. Quan trọng gì đâu, cứ có xe đi là được.

Tôi không nói giọng Nam như anh Tuấn, cũng đã ở Hà Nội nhiều năm trước nên không đến nỗi ngu ngơ đường phố. Khi ngồi trên xe, cũng nói chuyện hỏi han này nọ, rằng sao nhiều xe máy thế, tòa nhà kia hai năm trước chưa có ở chỗ này, v.v. Lái xe thái độ khá cởi mở, điềm đạm, không có gì đặc biệt.

Đi một đoạn thì đến nơi, tài xế bảo hết 120 nghìn. Tôi hơi ngạc nhiên, vì ước lượng chỉ 60-70 nghìn, nếu hơn cũng không nhiều. Đường Hà Nội đi vẹt từ nhiều năm trước, mấy ngày này lại ngày nào cũng taxi, nên chưa đi đã đoán biết hết bao nhiêu tiền.

Tuy nhiên, xe có đồng hồ nên 120 nghìn là chuyện nói có sách mách có chứng. Mở ví, thấy chỗ tiền lẻ vừa đủ 120 nghìn, nên rút một tờ xanh xanh 500 nghìn để trả, hy vọng sẽ có mấy đồng lẻ để tiện chi tiêu.

Tài xế nhận tiền, nói:

-Để tôi trả lại.

Rồi không hiểu sao lại mở cửa xe, đi ra mở cửa cho tôi và bảo:

-Anh xuống cửa này.

Tôi cảm ơn rồi xuống xe, chờ lấy tiền trả lại thì bỗng đâu anh ta nói:

-Anh mới trả 20 nghìn, còn thiếu tôi 100 nghìn.

Quá ngạc nhiên, tôi bảo:

-Tôi đưa anh một tờ 500 nghìn màu xanh, anh nói chờ anh trả lại. Sao giờ lại bảo chỉ có 20 nghìn.

-Đâu có, anh mới đưa tôi tờ 20 nghìn màu xanh. Đây anh xem!

Nói rồi làm bộ móc túi quần túi áo, tìm trước ngực vách sau hông:

-Đây, làm gì có tờ 500 nghìn nào!

Nói rồi lại chìa tờ 20 nghìn ra: Anh còn thiếu 100 nghìn!

Biết tính sao giờ!? Không lẽ cãi lộn giữa đường, nên tôi kiềm chế, cố gắng giản thích lại từ đầu:

-Tôi đưa anh tờ 500 nghìn để lấy tiền lẻ chi tiêu. Anh bảo chờ anh trả lại. Rồi bây giờ lại bảo chỉ đưa tờ 20 nghìn là sao?

Lại xòe tay phải, xòe tay trái:

-Đâu có, chỉ có tờ 20 nghìn màu xanh này thôi!

...

Bực mình, tôi đành rút tờ 100 nghìn trả cho xong chuyện. Không lẽ cứ cãi chày cãi cối, mà suy cho cùng, cũng có bằng chứng gì đâu (lại bằng chứng đâu?).

Cũng chẳng buồn nhìn xem biển số xe bao nhiêu, xe của hãng nào, chỉ nhớ mang máng đó là một chiếc taxi màu xanh, lái xe khoảng trên dưới 40 tuổi, ăn mặc khá tươm tất, chải chuốt.

Chỉ buồn, không rõ Hà Nội nghìn năm văn vật đã chuyển thành Hà Nội chụp giật từ khi nào vậy?