Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

Khám phá những con đường



(Bài đăng trên Sinh viên Việt Nam số Tết, 26/01/2010, nhưng bị biên tập mất đoạn hay nhất (vì "nhạy cảm" hay lý do gì khác, sẽ hỏi lại cho rõ). Sẽ đăng lại bản thảo để bà con đọc chơi)


(SVVN) Người ta thường nói đến việc chinh phục các đỉnh cao mà không mấy ai nghĩ đến việc khai phá những con đường.


Chinh phục đỉnh cao là khó khăn, là gian nan, là vinh quang và đáng ghi nhận. Không có khát vọng cháy bỏng, không có đam mê cùng cực thì không thể vươn tới những đỉnh cao, dù ở bất cứ lĩnh vực nào.

Khi đạt đến đỉnh cao, cảm giác vinh quang thường ùa đến cùng những lời ca ngợi. Nhưng khi khai phá những con đường mới, người mở đường thường sống trong sự cô đơn và hiểu lầm, đôi khi dè bỉu của người đời, vì cái mới, cái khác thường bao giờ cũng là cái khó chấp nhận đối với số đông.


Khai phá những con đường, vì thế cũng gian nan và cần đam mê không kém gì chinh phục những đỉnh cao. Người mở đường, thường phải mò mẫm trong bất định, nên cần bản lĩnh, đôi khi cao hơn cả người chinh phục những đỉnh cao định trước.

Nhưng nhờ có họ mà những con đường mới được mở ra, hữu hình và vô hình. Những con đường của tư duy, của cách sống, cách làm việc, của cách ứng xử với bản thân mình, cộng đồng và môi trường, của cách vươn lên để đạt được một tầm cao mới.

Những con đường của tự do, của giải phóng bản thân khỏi những quán tính và thói quen đã ăn sâu vào não bộ. Những con đường của khát vọng tìm kiếm một chân trời mới thênh thang rộng mở.

Những con đường còn ngủ quên chờ người đánh thức.
Ngày xưa Lỗ Tấn viết: "Cũng giống như những con đường trên mặt đất; kỳ thực, trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường mà thôi". Biết bao thế hệ đã tin như thế. Những con đường có được do người đi mãi mà thành.

Nhưng bạn ơi, tôi mong bạn khoan vội tin như thế. Những con đường có được không chỉ do người đi mãi mà thành. Những con đường có được còn là do người khai phá.
Những con đường của sáng tạo, chưa có một dấu chân người. Những con đường mở ra cả một chân trời mới.
Những con đường làm mới bạn và tôi. Những con đường làm mới cuộc sống vốn đã quá tẻ nhạt.
Những con đường đẩy lùi sự sợ hãi và dốt nát. Những con đường mang đến hy vọng, hạnh phúc và bình an.

Con đường do bàn tay mình khai phá, bàn chân mình dẫn bước là con đường của tự do, quí giá, tinh khôi. Những con đường của tư duy. Những con đường nối liền quá khứ-hiện tại-tương lai sẽ đưa bạn, đưa tôi, đưa đất nước bước tới những chân trời mới

Giáp Văn Dương (ĐH Liverpool- Anh)