Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010

Nam Dương học đối

Sau bữa tối, Bố ngồi uống trà, Nam Dương và Mẹ ăn bỏng ngô, em Đốm làm trò quay vòng vòng khắp nhà. Bố dạy Nam Dương làm câu đối, đại ý: sáng thì đối với tối, trắng đối với đen, ăn đối với uống, con đối với bố... Kết quả, sau nửa tiếng thu được mấy câu sau, ghi lại đây làm kỉ niệm.

Câu đầu tiên dễ nhất, Bố ra:

-Sáng, con ăn cơm trắng.

Nam Dương đối:

-Tối, Bố uống trà đen.

Bố nói cho Nam Dương biết ở đây ngoài chuyện đối giữa sáng-tối, bố-con, ăn-uống, trắng-đen thì trong câu này còn có sự đồng nghĩa giữa sáng và trắng trong vế ra, tối và đen trong vế đối, rồi bảo Nam Dương: câu đối khó là câu đối có những từ đồng âm, đồng nghĩa đi cùng nhau. Nam Dương đòi ví dụ. Bố đọc:


-Bố mặc áo mưa đi tắm trời mưa.

Nam Dương ngần ngừ:

-Con cầm ô nắng đi chơi trời nắng.

Thấy mẹ ăn bỏng ngô, Bố nói luôn:

-Bác Ngô ăn bỏng ngô.

Nam Dương đối ngay:

-Cô Táo uống nước Táo.

Nghe thấy táo, Bố đọc luôn (tự nhủ phen này chắc thắng):

-Ông Táo ngồi ăn Táo dưới gốc táo.

Ai ngờ Nam Dương nhảy nhót:

-Bà Báo đứng đọc báo trong hiệu báo.

Nhìn lên tường thấy cái mũ phớt, Bố hỉ hả:

-Bố Dương đầu tròn, đội mũ tròn, ngồi trong ghế tròn.

Nam Dương trèo lên giường nhảy tưng tưng:

-Nam Dương đít vuông, quàng khăn vuông, đứng trên giường vuông.

Bố gãi đầu.

Nam Dương bế em Đốm, đọc:

-Đốm mặc áo khoang.

Bố đối:

-Hồng đi giày đỏ.

Nhìn xuống bàn uống trà, Bố ra một câu thật khó:

-Ông Bàn ngồi trên bàn, bàn ra bàn vào.

Ai dè Nam Dương đối gần như tức thì:

-Bà Đất đứng dưới đất, đất lên đất xuống.


Cả nhà cười xòa.

Đến giờ đi ngủ, Nam Dương vào phòng. Bố đi theo để chúc ngủ ngon. Thấy Nam Dương cầm quyển sách, Bố vớt vát một câu:

-Ông Sách đọc sách trong hiệu sách.

Nam Dương cười nhăn nhở nói con đối rồi con đối rồi:

-Bà Báo đi mua báo ở hiệu báo.

Bố cười đi ra. Bố hòan thành nhiệm vụ. Quên không chúc con ngủ ngon. Thôi mai chúc bù vậy.

---

P.S. Sáng đi học, hai bố con lại chơi trò câu đối tiếp. Lúc sang đường, Bố đọc:

-Ông Đường ra ngoài đường mua đường.

Nam Dương đối:

-Bà Tô đi chợ Tô bán tô.

Bố bèn nghĩ một câu khó hơn:

-Mèo là tiểu hổ.

Rồi giải thích "tiểu" là nhỏ, vậy tiểu hổ là con hổ nhỏ, giống mèo. Nam Dương liền đối:

-Chó con chó sói.

Nam Dương bảo "chó" và "chó sói" related với nhau. Bố không chịu, bảo tiểu hổ là vừa Hán vừa Việt, còn chó sói chỉ là tiếng Việt không thôi.

Nam Dương bảo không biết tiếng Hán. Bố đồng ý, thống nhất chọn một câu Anh-Việt. Nam Dương hí hửng khoái chí vì đúng sở trường.

Bố đọc:

-Ai hỏi đít ai nâu (did I know)?

Ai ngờ nghĩ mãi không ra câu đối lại, Nam Dương đành chịu thua. Có ai nghĩ ra thì giúp Nam Dương với.

(Không dùng cụm "không sao đâu = no star where" vì Nam Dương dùng rồi nhưng Bố Dương không chịu.)