Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

Giá như...


Giáp Văn Dương
Câu chuyện Vinashin chưa có hồi kết. Nhưng có thể nghe thấy vĩ thanh của nó là điệp khúc: “Giá như…”.

Với riêng tôi, đó là giá như chính phủ đầu tư cho giáo dục thay vì đầu tư cho Vinashin thì có lợi biết nhường nào.

Theo một nghiên cứu công bố gần đây, ở Trung Quốc, một nước có đặc điểm kinh tế - xã hội khá tương đồng với Việt Nam, mức đóng góp của đầu tư giáo dục vào sự phát triển kinh tế chiếm 24.4% trong khoảng 1952-2003. Riêng cho thời kỳ mở cửa, sự đóng góp này là 29.7% (*).

Đến giờ, tuy chưa có số liệu thống kê mức độ đóng góp của Vinashin cho sự tăng trưởng của kinh tế Việt Nam, nhưng chắc chắn đó là một số âm, vì số nợ khổng lồ mà Vinashin mang trên mình ước tính lên đến 90000 tỷ đồng.

Mức độ đóng góp của giáo dục cho sự tăng trưởng của kinh tế Việt Nam, tuy chưa có số liệu chính thức, nhưng có thể mong đợi ở mức tương tự như của Trung Quốc.

Chỉ cần một đánh giá sơ bộ đó, cũng đủ làm cho mỗi người phải thốt lên tiếc nuối: "Giá như…"

Giá như số tiền đầu tư cho Vinashin được dùng để đầu tư cho giáo dục.

Giá như có những nghiên cứu và đánh giá minh bạch về hiệu quả của những suất đầu tư.

Giá như có một cơ chế phân bổ nguồn lực sao cho hiệu quả.

Giá như không có nghịch lý: chính phủ đổ hàng tỷ đô-la để đầu tư cho những “Tập đoàn không đáy” trong khi tính chuyện đi vay 400 triệu USD để xây 4 trường “Đại học đẳng cấp quốc tế” với hy vọng thay đổi nền giáo dục đại học đã quá ư lạc hậu.

Giá như lời nói đi đôi với việc làm: “Quốc sách hàng đầu” trên giấy phải là quốc sách hàng đầu trên thực tế.

Và cuối cùng, giá như không có giá như.
---
(*)Fan Bo-nai and Lai Xiong-xiang, A study on the rate of contribution of education investment to the economic growth in China, Frontiers of Education in China, Vol. 1, No. 4, Dec., 2006.