Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Về “Thằng Mõ 1”

Hôm nay các báo đồng loạt đưa tin Album “Thằng Mõ 1” của Ngọc Đại sẽ bị thu hồi và tiêu hủy. Tôi tò mò quá, sao thời nay còn có chuyện thu hồi và tiêu hủy album, chắc hẳn nội dung phải có gì cực kỳ khác thường, nên vào mạng tìm nghe thử xem sao. Úi chà chà, quả thật là bất thường. Có lúc bật cười, có khi sởn gai ốc…

Nếu Ngọc Đại nhờ một ca sĩ nào đó biểu diễn, như Aerosmith chẳng hạn (giả thiết ông này biết tiếng Việt), thay vì tự biên tự diễn, thì hiệu ứng còn mạnh nữa.

Nhận xét gì ư? Nếu nói một cách hình ảnh thì sẽ như sau:

1. Đây là thứ âm nhạc đến từ địa ngục, nhưng, nó lại ăn khớp một cách kỳ lạ với những hiện hữu trong xã hội này.

2. Ngọc Đại thả ra cả tiếng trẻ thơ, tiếng chửi của Chí Phèo, tiếng thút thít trong đêm của người đàn bà và tiếng rên rỉ của gã hủi đang nhìn da thịt mình thối rữa từng ngày.
Lảng vảng đây đó là tiếng gầm ghè hú hét của loài quỷ dữ.

Câu hỏi: Nếu các dòng phim kinh dị đã được chấp nhận cho trình chiếu, thì vì sao album này lại phải thu hồi? Có phải vì đó là sự kết hợp giữa dòng phim kinh dị và pornography, và tất nhiên là cả những metaphor đầy chủ ý?

Khoan hãy nói ý định của Ngọc Đại là gì, tôi cho rằng ông đã đạt được ý định của mình khi làm album này, nên việc thu hồi và tiêu hủy album là điều vô nghĩa.

Không chiếc hồ lô nào có thể thu lại những âm thanh đã được phát ra, dù đó là âm thanh của thiên thần hay quỷ dữ.

P/S : Album này không dành cho người bị bệnh tim và trẻ em dưới 18 tuổi.
---
Bổ sung: Nếu nghe hơn một lần thì sẽ thấy, ngòai chuyện ca từ gây tranh cãi và các ám dụ rất đáng lưu tâm thì về mặt âm nhạc, album này là một sự láy lại, có nhấn nhá và được trang trí bằng sắc màu có nét hoang dại hơn, nhưng không đi xa hơn so với âm nhạc trước đó của Ngọc Đại bao nhiêu.