Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Bão trong miệng chén

Giáp Văn Dương

Chiều nay một bạn giáo viên trẻ trong nhóm của tôi trở lại văn phòng để hàn huyên sau một tuần ra đời dạy học.

Ngỡ ngàng như từ cổ tích bước ra đời thực. Chống chếnh như từ đời thực bước ra cổ tích. Đang chỗ này mà như ở chỗ nào. Xa lạ mà thân quen rồi thân quen mà thành xa lạ. Vào đời rồi như được thấy mình mà lại không được thấy mình. Khắc khoải vào ra khắc khắc khoải vào ra muốn đi mà lại không đi muốn khác mà lại không muốn khác. Đời diễn nhịp của đời em diễn nhịp của em để mình theo đời hay là đời theo em bỗng thành ngoài sức với.

Bỗng thành ngoài sức với…

Thôi cứ thì để sếp tính mình cứ dạ vâng mình là lính mới mình chỉ đi nhẹ cười duyên chỉ đi nhẹ cười duyên duyên. Quyết tâm không nói quyết tâm không ý kiến quyết tâm (đủ ba lần).

Một thoáng xốn xang khi nào mình được làm chủ nhiệm vì được làm chủ nhiệm sẽ có nhiều cải thiện.

Hai trăm triệu…

Ngoài kia những công văn đang bay phấp phới những chỉ thị đang bay phấp phới. Câu chuyện mới bỗng trở thành muôn câu chuyện cũ của muôn câu chuyện cũ. Đã bảo khác đi đã muốn khác đi đã định khác đi nhưng ai cho phép được khác đi. Mà muốn khác đi thì phải nói rõ khác đi là gì mà không ai nói rõ khác đi là gì. Là gì?

Im lặng…

Thôi thì ông chẳng bà chuộc truyền thông vào cuộc ào ào đập phá bà con vào cuộc ào ào hô hét. Câu chuyện nát bét giữa một cơn chén ở trong miệng bão. À mà không giữa một cơn bão ở trong miệng bão ở trong miệng chén. À mà quên giữa một cơn bão ở trong miệng chén. Chết chửa!

Chuyện này là tốt chuyện này phải tốt cơ quan bảo vậy nhưng dân không bảo vậy. Chuyện này là hay chuyện này phải hay thống kê bảo vậy nhưng báo không bảo vậy. Ai cho phép được tốt ai cho phép được hay ai cho phép được khác đi ai cho phép được nguyên như cũ!

Canh hẹ…

Nhân danh ai cho phép được cũ mà nhân danh ai cho phép được mới. Năng lực thì tốt tích hợp thì hay nhưng bỗng giật mình rồi bỗng giật giật mình nồi cơm của ta không còn Thạch Sanh như trước. Không còn Thạch Sanh như trước (lắc đầu).

Nhà quan đi trước làng nước đi sau đàn kiến sau rốt trên đỉnh ngọn đa gặp phải cành cụt di ra đi vào. Gặp phải cành cụt đi đâu bây giờ. Đi đâu bây giờ?

Lô tô chứng khoán chuyện ở ngoài kia hay chuyện ở đây ngay trong học đường. Thống kê cho thấy mọi chuyện đều tốt mọi thứ đều tốt cớ sao kêu gào mà sao kêu gào mọi chuyện đều tốt.

Tụ hội về đây bá quan văn võ à mà còn đâu bá quan văn võ tụ hội về đây cùng nhau giảng dạy cùng nhau giảng giải dự án băng băng băng băng dự án. Dzô!!!

Cuộc chiến cũ mới ai bảo cuộc chiến cũ mới? Hoàng hôn đã xuống đến giờ ăn cơm.

Đến giờ ăn cơm nhưng không ăn cơm vì tiếc hoàng hôn vì tiếc thời gian vì đời quá ngắn. Để lại dấu ấn nhưng làm sao để lại dấu ấn khi ta không muốn để lại dấu ấn. Huyễn tưởng!

Bê một tách trà nhìn trong cơn bão tìm trong cơn bão một chốn bình yên. Bình yên?!

Ngoài kia trẻ thơ vẫn cười vẫn nói ngoài kia cuộc đời vẫn chảy vẫn trôi ngoài kia cây táo vẫn đang nở hoa mà không hay biết vì sao nở hoa.

Em ơi, thôi đừng băn khoăn thôi đừng khắc khoải mình cứ là mình em cứ là em buồn em khóc em vui em cười vào giờ lên lớp em dạy tận tâm có gì không ưng thì em ý kiến.

Thì em ý kiến cho đời thêm trong thì em kiến kiến cho đời thêm xanh thì em ý kiến cho học trò em có được niềm vui cho học trò em được học được chơi cho học trò em được trở thành người cho học trò em làm người đúng nghĩa.

Em không gây hại…

Rồi em thanh thản rồi em thảnh thơi rồi em sẽ thấy cơn bão sẽ qua rồi em sẽ thấy bão trong tách trà rồi em sẽ thấy đời không vướng bận.

Vui lên em ơi. Vui bước vào đời…